Page cover

Việt Nam

Phật giáo được du nhập vào Việt Namarrow-up-right từ rất sớm, ngay từ đầu Công nguyên với truyện cổ tích Chử Đồng Tửarrow-up-right (ở Hưng Yênarrow-up-right ngày nay) học đạo của một nhà sư Ấn Độ. Luy Lâu (thuộc tỉnh Bắc Ninh) là trụ sở của quận Giao Chỉarrow-up-right sớm trở thành trung tâm Phật giáo quan trọng. Các truyền thuyết về Tứ Pháparrow-up-rightMan Nương Phật Mẫuarrow-up-right xuất hiện cùng với sự giảng đạo của Khâu Đà Laarrow-up-right (Ksudraarrow-up-right) trong khoảng các năm 168-189.

Phật giáo ăn sâu, bám rễ vào Việt Nam từ rất sớm. Đến đời nhà Đinharrow-up-right, nhà Tiền Lêarrow-up-right, nhà Lýarrow-up-right, nhà Trầnarrow-up-right, Phật giáo phát triển cực thịnh, được coi là quốc giáo, ảnh hưởng đến tất cả mọi vấn đề trong cuộc sống. Đến đời nhà Hậu Lêarrow-up-right thì Nho giáoarrow-up-right được coi là quốc giáo và Phật giáo đi vào giai đoạn suy thoái. Đến đầu thế kỷ 17arrow-up-right, Quang Trungarrow-up-right cố gắng chấn hưng Phật giáo, chỉnh đốn xây chùa, nhưng vì mất sớm nên việc này không có nhiều kết quả. Đến đời nhà Nguyễnarrow-up-right, Phật giáo Việt Nam lại phát triển mạnh mẽ khởi đầu từ các đô thị khắp cả nước với các đóng góp quan trọng của các nhà sư Khánh Hòaarrow-up-right, Thiện Chiếuarrow-up-right,...

Tóm lại, lịch sử Phật giáo Việt Nam trải qua bốn giai đoạn:

  • từ đầu Công nguyên đến hết thời kỳ Bắc thuộcarrow-up-right là giai đoạn hình thành và phát triển rộng khắp;

  • thời Đinh, Tiền Lê, Lý, Trần là giai đoạn cực thịnh;

  • từ đời Lê Sơ đến đời Tây Sơn là giai đoạn suy thoái;

  • từ đời Nguyễn đến nay là giai đoạn phục hưng.

Những năm đầu Công nguyên, Phật giáo Nam Tông du nhập vào Việt Nam. Mãi đến thời kỳ Bắc thuộcarrow-up-right, Phật giáo Mật tông và Phật giáo Bắc Tông có hai tông phái được truyền vào Việt Nam là Thiền tôngarrow-up-right, Tịnh độ tôngarrow-up-right.

Phần lớn người dân Việt Nam không quan tâm đến sự phân biệt giữa các tông phái Phật giáo, chỉ cần là chùa thờ Phật thì các tín đồ đều coi trọng như nhau. Các vị sư trong chùa tu hành theo tông phái nào cũng không quan trọng, miễn là các vị sư này giữ gìn được các giáo giới quan trọng nhất của Phật giáo (không sát sinh, không trộm cắp, không phạm sắc giới, không uống rượu, không ăn thịt). Họ cũng không có hiểu biết sâu sắc về giáo lý Phật giáo mà chỉ hiểu đơn giản là thiện nghiệp thiện báo hoặc thậm chí hiểu sai lạc cúng dường cho chùa nhiều thì thiện báo. Có người đến chùa chỉ để cầu xin cho bản thân và coi Phật như là thần linh có thể giúp họ toại nguyện chứ không hiểu rằng những gì họ nhận được chính là kết quả của những gì họ tạo ra. Còn những sinh hoạt như cúng bái, cầu siêu, cầu an, bói toán, thỉnh vong, đốt vàng mã... là những hoạt động được du nhập vào Phật giáo từ Nho giáoarrow-up-right, Đạo giáoarrow-up-rightShaman giáoarrow-up-right.

Last updated