Page cover

Myanmar

Truyền thuyết cho rằng Miến Điện (Myanmararrow-up-right) đã tiếp cận với đạo Phật trong thời A-dục vươngarrow-up-right (zh. 阿育王, sa. aśoka, pi. asoka, thế kỉ thứ 3 trước CNarrow-up-right). Theo một thuyết khác, Phật giáo đã đến Miến Điện trong thời đức Phật còn tại thế, do hai thương nhân từ Ấn Độ mang tới. Những vị này mang theo cả tóc Phật, ngày nay được giữ trong đền Shwe-Dagon tại Rangun (Yangonarrow-up-right).

Kể từ thế kỉ thứ 5arrow-up-right, Phật giáo phát triển rực rỡ với sự có mặt của Thượng tọaarrow-up-rightPhát triểnarrow-up-right. Kể từ thế kỉ thứ 7arrow-up-right, hai phái Nguyên Thủyarrow-up-rightPhát triểnarrow-up-right song hành tại Miến Điện, sau đó Mật tôngarrow-up-right cũng bắt đầu có ảnh hưởng. Thế kỷ 11, nhà vua A-na-ra-tha tuyên bố chỉ chấp nhận Thượng tọa bộ và từ đó, phái Đại thừa biến mất tại đây. Tại Miến Điện, Bagan ở miền bắc trở thành trung tâm Phật giáo. Phật giáo Miến Điện liên hệ chặt chẽ với Phật giáo Sri Lankaarrow-up-right, nhất là với Đại Tự. Thế kỉ thứ 15arrow-up-right, vua Đạt-ma-tất-đề (pi. dhammaceti) lại xác định lần nữa rằng Phật giáo Miến Điện mang nặng quan điểm của Thượng tọa bộ. Sự có mặt của người Anharrow-up-right trong thế kỉ thứ 19arrow-up-right làm xáo trộn Phật giáo Miến Điện đáng kể. Mãi đến lúc giành lại độc lập năm 1947arrow-up-right, Miến Điện mới trở lại cơ chế cũ. Năm 1956arrow-up-right tại Rangun có một cuộc kết tập kinh điển quan trọng do Đại hội Phật giáo thế giới tổ chức. Ngày nay, 90% dân Miến Điện là Phật tử, Phật giáo được xem là quốc giáoarrow-up-right.

Last updated