Page cover

Phật giáo Bắc truyền

Đại thừa (tiếng Phạnarrow-up-right: महायान,mahāyāna; chữ Hánarrow-up-right: 大乘), phiên âm Hán-Việt là Ma-ha-diễn-na (摩訶衍那) hay Ma-ha-diễn (摩訶衍), tức là "cỗ xe lớn" hay còn gọi là Đại Thặng tức là "bánh xe lớn" là một trong hai trường phái lớn của đạo Phậtarrow-up-right, phổ biến tại các nước Trung Quốcarrow-up-right, Nhật Bảnarrow-up-right, Việt Namarrow-up-right, Hàn Quốcarrow-up-rightTriều Tiênarrow-up-right. Trong một số tài liệu hiện đại, các danh xưng Phật giáo Bắc tông, Phật giáo Bắc truyền hay Phật giáo Phát triển, cũng được xem là tương đương và có thể được dùng để thay thế thuật ngữ Phật giáo Đại thừa.

Theo các học giả nghiên cứu, Phật giáo Đại thừa phát triển ở Ấn Độarrow-up-right vào khoảng từ thế kỷ 1 trước Công nguyên trở đi. Đại thừa chấp nhận các kinh điển và giáo lý chính của Phật giáo sơ kỳarrow-up-right, nhưng được bổ sung nhiều học thuyết và kinh điển mới.[1]arrow-up-right Ban đầu, Đại thừa chỉ là một phong trào cải cách Phật giáo nhỏ ở Ấn Độ, nhưng trường phái này dần phát triển thành trường phái có ảnh hưởng trong Phật giáo Ấn Độarrow-up-right.[2]arrow-up-right Các trung tâm học thuật lớn liên quan đến Đại thừa như Nalandaarrow-up-rightVikramashilaarrow-up-right phát triển mạnh trong khoảng từ thế kỷ VII đến thế kỷ XII.[2]arrow-up-right Theo dòng lịch sử, Phật giáo Đại thừa lan rộng khắp Nam Áarrow-up-right, Trung Áarrow-up-right, Đông Áarrow-up-rightĐông Nam Áarrow-up-right, trở thành truyền thống Phật giáo lớn nhất có ngày nay, với 53% Phật tử thuộc Đại thừa Đông Áarrow-up-right và 6% theo Kim cương thừaarrow-up-right, so với 36% của Phật giáo Thượng toạ bộ (khảo sát năm 2010),[3]arrow-up-right có ảnh hưởng mạnh mẽ ở Trung Quốcarrow-up-right, Đài Loanarrow-up-right, Mông Cổarrow-up-right, Triều Tiênarrow-up-right, Nhật Bảnarrow-up-right, Việt Namarrow-up-right, Nepalarrow-up-right, Malaysiaarrow-up-rightBhutanarrow-up-right.[4]arrow-up-right

Phật giáo Đại thừa đề cao con đường của Bồ Tátarrow-up-right phấn đấu để đạt được giác ngộ hoàn toànarrow-up-right (samyaksaṃbuddha) vì lợi ích của tất cả chúng sinh, và do đó còn được gọi là "Bồ tát thừa" (tiếng Phạnarrow-up-right: बोधिसत्त्वयान,Bodhisattvayāna).[5]arrow-up-right[6]arrow-up-right Nhìn chung, Phật giáo Đại thừa xem mục tiêu trở thành Phật thông qua con đường bồ tát là có sẵn cho tất cả mọi người và xem trạng thái của quả vị A-la-hánarrow-up-right là chưa hoàn thiện.[7]arrow-up-right Các hình tượng giác ngộ trong Phật giáo Đại thừa rất đa dạng và phong phú, nhiều vị Phật và Bồ tát không hiện diện trong kinh điển của Phật giáo Nguyên thủyarrow-up-right (như hình tượng A-di-đàarrow-up-right).[8]arrow-up-right Triết học Đại thừa cũng thúc đẩy phát triển các tông phái với những học thuyết độc đáo, chẳng hạn như Trung quán tôngarrow-up-right với Thuyết tính Khôngarrow-up-right (śūnyatā), Duy thức tôngarrow-up-right và thuyết Phật tínharrow-up-right.

Truyền thống Kim Cương thừa được các nhà nghiên cứu xem là một nhánh của Đại thừa, chú trọng sử dụng chân ngônarrow-up-right (sa. mantra), và những nghi lễ bao gồm những phương pháp dùng các ấn thủ trong tu tập, một phương pháp mà các tu sĩ thuộc truyền thống này cho rằng có hiệu quả mạnh mẽ hơn và nhanh hơn trong việc đạt được Phật quảarrow-up-right.[9]arrow-up-right

Last updated